- Current
Trải nghiệm tại Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM
20/08/2024 07:31:00
"Một ngày cuối tháng 5, có chút việc nhỏ cần nhập viện. Từ lúc chuẩn bị đi, tâm bình tĩnh, vẫn vừa chuẩn bị vừa hát được những bài thánh ca... Tôi gặp các bệnh nhân cùng đi khám, mỗi người ôm một nỗi lo...
Có em gái Đồng Tháp đi cùng chồng, hơn 30 tuổi, chưa có con, mang trong người những bệnh hiểm nghèo. Bệnh viện như nhà hơn 1 năm nay, tháng nào cũng về đây. Vậy mà vợ chồng em ấy cứ miệt mài như thế. Anh chồng chạy tới chạy lui vì phải lo hồ sơ khám trong 3 khoa, nhưng anh vẫn bình tĩnh chờ và hỗ trợ bà xã chu đáo.
Thương các bạn điều dưỡng, những người hỗ trợ đã tập trung toàn bộ tâm sức cho mọi thứ vận hành với công suất cao nhất. Lúc nào cũng đi như chạy. Nhìn tốc độ làm việc liên tục của các bạn mình cảm thấy ngợp nhưng khi cần vẫn đủ kiên nhẫn dừng lại, hướng dẫn bệnh nhân nhẹ nhàng chu đáo (kể cả những bệnh nhân nóng tính cằn nhằn vì phải chờ lâu)... Đó là điểm mình cần xét lại bản thân để học hỏi từ họ.
Vào đến phòng mổ, tất cả đều được hướng dẫn ân cần, tận tâm và đầy trách nhiệm. Mỗi lần làm gì trên bệnh nhân đều báo trước cho dù là chi tiết nhỏ như: “Con tiêm thuốc này nó hơi đau chút nha”, “Cô cố gắng chút, hay con xịt thuốc này nó hơi lạnh lưng ạ”.... Mình đã cảm động trước khi được chăm sóc như thế, các bạn í hỏi sao cô khóc, hay cô quá lo lắng... Thiệt sự mình đã khóc vì tấm lòng biết ơn, xin gởi lại nơi đây, nơi mình cảm nghiệm được tình thương thực sự đã diện diện.
Sáng bình minh sau mổ, cơ thể cảm thấy khỏe hơn, ngồi viết những dòng này xin gởi đến tất cả nhân viên của Bệnh viện, các y bác sĩ cũng như anh chị bảo vệ, lao công... Tất cả đã tạo nên một Bệnh viện làm việc chuyên nghiệp, chu đáo, trách nhiệm để bệnh nhân thực sự được bình an những lúc cần nhất. Xin gởi một trái tim nơi đây."
Chia sẻ từ NB. Nguyễn Thị Xuân Nhi - đang điều trị tại Khoa Hậu môn - Trực tràng Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM
Có em gái Đồng Tháp đi cùng chồng, hơn 30 tuổi, chưa có con, mang trong người những bệnh hiểm nghèo. Bệnh viện như nhà hơn 1 năm nay, tháng nào cũng về đây. Vậy mà vợ chồng em ấy cứ miệt mài như thế. Anh chồng chạy tới chạy lui vì phải lo hồ sơ khám trong 3 khoa, nhưng anh vẫn bình tĩnh chờ và hỗ trợ bà xã chu đáo.
Thương các bạn điều dưỡng, những người hỗ trợ đã tập trung toàn bộ tâm sức cho mọi thứ vận hành với công suất cao nhất. Lúc nào cũng đi như chạy. Nhìn tốc độ làm việc liên tục của các bạn mình cảm thấy ngợp nhưng khi cần vẫn đủ kiên nhẫn dừng lại, hướng dẫn bệnh nhân nhẹ nhàng chu đáo (kể cả những bệnh nhân nóng tính cằn nhằn vì phải chờ lâu)... Đó là điểm mình cần xét lại bản thân để học hỏi từ họ.
Vào đến phòng mổ, tất cả đều được hướng dẫn ân cần, tận tâm và đầy trách nhiệm. Mỗi lần làm gì trên bệnh nhân đều báo trước cho dù là chi tiết nhỏ như: “Con tiêm thuốc này nó hơi đau chút nha”, “Cô cố gắng chút, hay con xịt thuốc này nó hơi lạnh lưng ạ”.... Mình đã cảm động trước khi được chăm sóc như thế, các bạn í hỏi sao cô khóc, hay cô quá lo lắng... Thiệt sự mình đã khóc vì tấm lòng biết ơn, xin gởi lại nơi đây, nơi mình cảm nghiệm được tình thương thực sự đã diện diện.
Sáng bình minh sau mổ, cơ thể cảm thấy khỏe hơn, ngồi viết những dòng này xin gởi đến tất cả nhân viên của Bệnh viện, các y bác sĩ cũng như anh chị bảo vệ, lao công... Tất cả đã tạo nên một Bệnh viện làm việc chuyên nghiệp, chu đáo, trách nhiệm để bệnh nhân thực sự được bình an những lúc cần nhất. Xin gởi một trái tim nơi đây."
Chia sẻ từ NB. Nguyễn Thị Xuân Nhi - đang điều trị tại Khoa Hậu môn - Trực tràng Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM

Các tin đã đăng
- Thư cảm ơn(23/08/2024)
- Biết ơn và trân quý gửi đến UMC(20/08/2024)
- THƯ CẢM ƠN (20/08/2024)
- Trải nghiệm tại Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM(11/07/2024)
- Câu chuyện đầu năm của tôi tại Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM(07/03/2023)
- Kỷ niệm 28 năm thành lập bệnh viện (10/04/1994 - 10/04/2022) Đoàn kết từ nghìn trái tim cho sứ mệnh màu áo trắng(10/04/2022)