- Current
[Kỷ niệm Ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5] Câu chuyện về lớp học “Sơ sinh”
11/05/2022 08:23:00
Hằng ngày nhìn các bé ra đời với hình hài trọn vẹn, đối với tôi đã là một sự quý giá vô cùng.
Nếu không làm ở đây - Khoa Sơ sinh Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM, sẽ chẳng bao giờ tôi cảm nhận được cảm giác nghẹn đắng nơi cuống họng, là khi người cha già mong ngóng bao lâu được ôm đứa con đầu lòng chào đời, nhưng phải nhìn thấy con với biết bao nhiêu dây ống xung quanh, phải kí giấy chuyển viện cho con rồi thì thào nói nhỏ “Tôi không biết chữ...”. Có thể phía trước, cha cũng không biết và cũng không hình dung được sẽ ra sao, phải làm gì, nhưng cha chắc chắn sẽ làm điều tốt nhất cho con.
Nếu không làm ở đây, tôi sẽ chẳng thể hiểu được niềm yêu thương con cái lớn đến nỗi người mẹ mới sanh đi từng bước nặng nề, đau đớn chỉ để đến thăm con trong vài phút ngắn ngủi, rồi rơi lệ, bồi hồi không nỡ rời xa. Đôi khi, chạm vào mắt tôi là đôi bàn tay bé bỏng đầy những vết thâm do đường vein để lại, đôi mắt giàn giụa nước mắt khi bị lấy máu, đặt kim, khiến tôi nhiều khi tự hỏi “Cô có thể làm gì cho con bớt đau đớn hơn đây?”. Nhưng khi được cho bú no nê, con lại nhoẻn miệng cười như vẻ “tha thứ”, làm các cô ở đây cũng ấm lòng và nhẹ nhõm theo nụ cười của các con. Chắc con biết mấy cô không muốn làm con đau, không muốn gây cho các con bất kỳ sự tổn thương nào, có đúng không?
Sơ sinh gọi chung là vậy, nhìn thì giống nhau đó, nhưng thật sự chẳng biết sao mà mỗi bạn mỗi tính, chẳng bạn nào giống bạn nào. Bạn nhỏ 29 tuần 6 ngày, mỏng manh như ngọn cỏ trước gió. Một âm thanh báo động nhỏ từ monitor thôi cũng đủ làm em giật mình, ngọ nguậy. Rồi 4 kí 150 gram, núng nính với cái miệng bé xíu, vậy chứ uống một hơi hết cả bình sữa đầy, rồi lại đòi thêm. Bạn khác 3 kí 200 gram, thân hình tầm trung thôi mà dữ dằn, “giang hồ” nhất phòng. Sữa không kịp đến là gào thét, đạp nôi ầm ầm làm các cô điều dưỡng làm ở đây, được bố mẹ các bé gọi thân thương là các “Má”, chạy không kịp. Lúc bố mẹ thăm qua video, bác sĩ nhân tiện “méc” luôn “lớp trưởng của lớp đây nha mẹ” và rồi cả nhà cười vang. Các con sau này sẽ lớn, sẽ ngoan và chắc là sẽ chẳng nhớ tới các “Má” ở đây. Nhưng không sao, miễn là cả lớp chúng mình cùng khỏe mạnh, cùng chăm ngoan, lên ký đều đều là các cô rất vui rồi nhé. Chúc các con luôn mạnh khỏe, mau chóng về cùng bố mẹ thân thương đang mong ngóng từng giờ.
Những dòng tâm tư viết vội vào một buổi rạng sáng, chỉ có cô, và các con đang ngủ ngoan...
CNĐD. Nguyễn Thị Thùy Nhung – Khoa Sơ sinh
Các tin đã đăng
- [Kỷ niệm Ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5] Thương gửi những thiên thần thầm lặng(12/05/2022)
- [Kỷ niệm Ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5] Nơi tuyệt vời để người điều dưỡng vươn mình phát triển(12/05/2022)
- [Kỷ niệm ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5] Nhọc nhằn nghề điều dưỡng phòng mổ và niềm hạnh phúc vỡ òa khi người bệnh được cứu sống (12/05/2022)
- [Kỷ niệm Ngày Quốc tế Điều dưỡng 12/5] Sống tích cực và yêu thương mỗi ngày(12/05/2022)
- Lễ trao giải cuộc thi thiết kế poster giới thiệu đơn vị(07/05/2022)
- Hệ thống Thư ký Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM "Tự tin – Chuyên nghiệp – Kết nối thành công"(29/04/2022)